Posted by : DuyetPT Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Tiền thật quan trọng. Nó luôn quan trọng với chúng ta trong cuộc sống từ xa xưa cho tới có lẽ là mãi mãi.Với tôi nó cũng rất quan trọng.
Tiền thực ra chỉ là một vật ngang gia chung, để chúng ta có thể xác định giá trị của một thứ khác bằng tiền hay xác định giá trị đồng tiền này bằng đồng tiền khác. Tôi cũng có thể đổi một cái cặp bằng một vài cân thịt, một vài cân gạo,...hoặc tuyệt vời hơn là vàng, bạc,..những kim loại luôn được xem là một loại "tiền" tuyệt vời nhất, bởi giá trị của chúng luôn được xem là chuẩn mực.
Tôi cần tiền cho sinh hoạt thường ngày, và càng nhiều tiền có lẽ như sẽ làm cho cuộc sống của tôi hình như tốt lên. Tôi cũng không biết điều đó có đúng không vì thực tình, cho tới lúc này tôi vẫn chưa khi nào có nhiều tiền trong người để mà thoải mái tiêu sài. Có lẽ bạn sẽ hỏi rằng đối với tôi bao nhiêu tiền là nhiều đúng không ? Bây giờ đối với tôi, mỗi tháng chỉ cần 3 triệu đồng đã là một con số lớn rồi. Có vẻ như vì tôi còn đang là một sinh viên năm 3 ăn bám cha mẹ nên số tiền đó đã là quá lớn với tôi, nhưng sau này có lẽ sẽ khác, đó là sự thức, tôi nghĩ vậy. 3 triệu với tôi mà nói thật là quá lớn, đó là biết bao mồ hôi, công sức mà cha mẹ tôi đã bỏ ra trên đồng ruộng, công trường,...để kiếm được chừng đó. Nó là xương là máu của họ, là tình thương, sự quý trọng giá trị lao động của họ, tất cả gửi gắm vào đó gửi lên cho tôi với chỉ một mong ước mong tôi học hành nên người.

Ba năm học đại học cũng là khoảng thời gian, tôi suy nghĩ và hiểu nhiều hơn về giá trị của đồng tiền. Lên đây là tôi phải tự túc lo cho bản thân mọi việc, từ đi chợ, giặt rũ, nấu cơm, thuốc thang,...Đôi khi nó làm tôi phát điên lên vì những việc phải chi tiêu, lo lắng. Mặc dù không phải là một công tử gì, vì tôi đã từng làm những công việc nặng nhọc từ khá sớm, và hiểu đồng tiền có giá trị thế nào. Năm lớp 11, tôi đã từng theo mẹ đi gặt lúa từ sáng sớm cho tới khi nắng cháy cả lưng, mồ hôi chảy cay mắt, nuốt vào đắng chát miệng, chân mỏi rã rời mà đôi vai vẫn đang gánh hai bó lúa nặng trữu đến còng cả lưng, thế mà cả ngày chỉ kiếm được trăm bạc. Càng nghĩ lại những ngày làm việc đó tôi lại càng thương cha mẹ mình, đặc biệt mỗi khi tới mùa cấy cày, những khỉ niệm đó lại ùa về trong tôi, và tôi lại nghĩ tối những ngày này họ lại đang vất vả  như thế nuôi tuôi ăn học. Rồi những lo toan cho cuộc sống sinh viên lại càng làm tôi nâng nui và trân trọng giá trị của đồng tiền làm ra bằng chính mồ hôi nước mắt đó.
kì 1

Leave a Reply

Subscribe to Posts | Subscribe to Comments

- Copyright © chia sẻ, hình ảnh, tin tức - Skyblue - Powered by Blogger - Designed by Johanes Djogan -