Tiền và cuộc sống
Tiền thật quan trọng. Nó luôn quan trọng với chúng ta trong cuộc sống từ xa xưa cho tới có lẽ là mãi mãi.Với tôi nó cũng rất quan trọng.
Tiền thực ra chỉ là một vật ngang gia chung, để chúng ta có thể xác định giá trị của một thứ khác bằng tiền hay xác định giá trị đồng tiền này bằng đồng tiền khác. Tôi cũng có thể đổi một cái cặp bằng một vài cân thịt, một vài cân gạo,...hoặc tuyệt vời hơn là vàng, bạc,..những kim loại luôn được xem là một loại "tiền" tuyệt vời nhất, bởi giá trị của chúng luôn được xem là chuẩn mực.
Tôi cần tiền cho sinh hoạt thường ngày, và càng nhiều tiền có lẽ như sẽ làm cho cuộc sống của tôi hình như tốt lên. Tôi cũng không biết điều đó có đúng không vì thực tình, cho tới lúc này tôi vẫn chưa khi nào có nhiều tiền trong người để mà thoải mái tiêu sài. Có lẽ bạn sẽ hỏi rằng đối với tôi bao nhiêu tiền là nhiều đúng không ? Bây giờ đối với tôi, mỗi tháng chỉ cần 3 triệu đồng đã là một con số lớn rồi. Có vẻ như vì tôi còn đang là một sinh viên năm 3 ăn bám cha mẹ nên số tiền đó đã là quá lớn với tôi, nhưng sau này có lẽ sẽ khác, đó là sự thức, tôi nghĩ vậy. 3 triệu với tôi mà nói thật là quá lớn, đó là biết bao mồ hôi, công sức mà cha mẹ tôi đã bỏ ra trên đồng ruộng, công trường,...để kiếm được chừng đó. Nó là xương là máu của họ, là tình thương, sự quý trọng giá trị lao động của họ, tất cả gửi gắm vào đó gửi lên cho tôi với chỉ một mong ước mong tôi học hành nên người.
Ba năm học đại học cũng là khoảng thời gian, tôi suy nghĩ và hiểu nhiều hơn về giá trị của đồng tiền. Lên đây là tôi phải tự túc lo cho bản thân mọi việc, từ đi chợ, giặt rũ, nấu cơm, thuốc thang,...Đôi khi nó làm tôi phát điên lên vì những việc phải chi tiêu, lo lắng. Mặc dù không phải là một công tử gì, vì tôi đã từng làm những công việc nặng nhọc từ khá sớm, và hiểu đồng tiền có giá trị thế nào. Năm lớp 11, tôi đã từng theo mẹ đi gặt lúa từ sáng sớm cho tới khi nắng cháy cả lưng, mồ hôi chảy cay mắt, nuốt vào đắng chát miệng, chân mỏi rã rời mà đôi vai vẫn đang gánh hai bó lúa nặng trữu đến còng cả lưng, thế mà cả ngày chỉ kiếm được trăm bạc. Càng nghĩ lại những ngày làm việc đó tôi lại càng thương cha mẹ mình, đặc biệt mỗi khi tới mùa cấy cày, những khỉ niệm đó lại ùa về trong tôi, và tôi lại nghĩ tối những ngày này họ lại đang vất vả như thế nuôi tuôi ăn học. Rồi những lo toan cho cuộc sống sinh viên lại càng làm tôi nâng nui và trân trọng giá trị của đồng tiền làm ra bằng chính mồ hôi nước mắt đó.
Tiền thực ra chỉ là một vật ngang gia chung, để chúng ta có thể xác định giá trị của một thứ khác bằng tiền hay xác định giá trị đồng tiền này bằng đồng tiền khác. Tôi cũng có thể đổi một cái cặp bằng một vài cân thịt, một vài cân gạo,...hoặc tuyệt vời hơn là vàng, bạc,..những kim loại luôn được xem là một loại "tiền" tuyệt vời nhất, bởi giá trị của chúng luôn được xem là chuẩn mực.
Tôi cần tiền cho sinh hoạt thường ngày, và càng nhiều tiền có lẽ như sẽ làm cho cuộc sống của tôi hình như tốt lên. Tôi cũng không biết điều đó có đúng không vì thực tình, cho tới lúc này tôi vẫn chưa khi nào có nhiều tiền trong người để mà thoải mái tiêu sài. Có lẽ bạn sẽ hỏi rằng đối với tôi bao nhiêu tiền là nhiều đúng không ? Bây giờ đối với tôi, mỗi tháng chỉ cần 3 triệu đồng đã là một con số lớn rồi. Có vẻ như vì tôi còn đang là một sinh viên năm 3 ăn bám cha mẹ nên số tiền đó đã là quá lớn với tôi, nhưng sau này có lẽ sẽ khác, đó là sự thức, tôi nghĩ vậy. 3 triệu với tôi mà nói thật là quá lớn, đó là biết bao mồ hôi, công sức mà cha mẹ tôi đã bỏ ra trên đồng ruộng, công trường,...để kiếm được chừng đó. Nó là xương là máu của họ, là tình thương, sự quý trọng giá trị lao động của họ, tất cả gửi gắm vào đó gửi lên cho tôi với chỉ một mong ước mong tôi học hành nên người.
kì 1
Google updates Android Gesture Search with support for 40+ languages
Android Gesture Search is one of those kind of strange apps that we're not really sure has a lot of usefulness, but Google likes to keep it up anyway. The app allows users to easily find contacts, apps, bookmarks, and music by drawing on your screen. We're sure that some people find it useful, but given the various options for voice search and gesture typing, it doesn't seem all that necessary.
Even so, the app exists and it just got a pretty big update. While the app is still relatively light on functionality, but it now has support for writing in over 40 languages, including traditional Chinese. The app also supports transliteration, meaning you can write in Roman characters to find things in other languages. Google gives the example of writing "pinyin" for Chinese rather than writing the hanzi.
We can't seem to find a list of the supported languages, but 40+ languages would cover quite a lot of regions. And, more than likely the app is helping Google get better at handwriting recognition (if you allow usage stats to be sent) which would help with optical character recognition with handwritten notes.
If you want to give it a try, Google Gesture Search is available for free in the Google Play Store.
follow phonarena
Nokia EOS lại lộ ảnh, trông gần như giống hệt Lumia 920
Chiếc điện thoại chụp hình "khủng" của Nokia liên tiếp lộ diện trong thời gian gần đây, báo hiệu sự ra mắt trong tương lai gần.
Trong bức ảnh mới bị lộ từ Vizileaks,
Nokia EOS nằm ngay cạnh Lumia 920 và thoạt nhìn, chúng ta khó có thể
phân biệt 2 mẫu smartphone của Nokia. Tuy vậy, bạn đọc có thể nhận thấy
màn hình Nokia EOS hỗ trợ tính năng Glance Screen mới cho phép hiển thị
các thông tin căn bản (ví dụ như thời gian và có cuộc gọi nhỡ/thông báo
hay không). Ngoài ra, Nokia EOS cũng đổ bóng lớn hơn Lumia 920, nguyên
nhân là do phần camera nhô lên hẳn ở phía sau của máy.
Các thông số bị rò rỉ của Nokia EOS cho biết máy sẽ có camera 41MP chạy ứng dụng Nokia Pro Camera, màn hình OLED độ phân giải 768 x 1280 pixel, 32GB bộ nhớ trong, thân máy bằng vật liệu polycarbonate. Nokia EOS sẽ chạy Windows Phone 8.0.1 – một phiên bản WP8 gần như giống hệt bản gốc.

Các thông số bị rò rỉ của Nokia EOS cho biết máy sẽ có camera 41MP chạy ứng dụng Nokia Pro Camera, màn hình OLED độ phân giải 768 x 1280 pixel, 32GB bộ nhớ trong, thân máy bằng vật liệu polycarbonate. Nokia EOS sẽ chạy Windows Phone 8.0.1 – một phiên bản WP8 gần như giống hệt bản gốc.
Reuters: Apple xem xét phát triển iPhone 4"7 hoặc 5"7
Hình ảnh được cho là iPhone giá rẻ
Hãng thông tấn Reuters mới đây trích dẫn thông tin từ nhiều nguồn khác nhau cho biết Apple hiện đang có kế hoạch phát triển mẫu iPhone thế hệ tiếp theo với màn hình trong khoảng từ 4"7 đến 5"7 cùng với phiên bản iPhone giá rẻ nhiều màu sắc. Reuters nhấn mạnh đây là kế hoạch hiện tại của Apple và nếu như họ theo đuổi kế hoạch đó tới cùng thì iPhone với màn hình lớn hơn 4" hiện tại sẽ ra mắt vào năm tới. Trong khi iPhone màn hình lớn sẽ là phiên bản cao cấp thì Apple được cho cũng đang thảo luận về phiên bản giá rẻ 99 USD với nhiều tùy chọn về màu sắc, chưa rõ đây là mức giá kèm hợp đồng hay không kèm hợp đồng.
Dù khẳng định đây là kế hoạch hiện tại đang được lãnh đạo Apple thảo luận nhưng nguồn tin cũng cảnh bảo kế hoạch có thể bị thay đổi trong tương lai. Kế hoạch hiện tại đó là iPhone 5S sẽ ra mắt cuối năm nay cùng với một phiên bản giá rẻ khác. Theo tin đồn, iPhone 5S sẽ có cảm biến nhận dạng vân tay trong khi iPhone giá rẻ sẽ chế tạo với vật liệu vỏ nhựa và tùy chọn 5 hoặc 6 màu sắc. Foxconn sẽ gia công iPhone 5S trong khi Pegatron sẽ chịu trách nhiệm lắp ráp iPhone giá rẻ, nguồn tin tiết lộ. Tin đồn trước đó cũng đã nhiều lần nhắc tới phiên bản iPhone giá rẻ và việc Apple chọn Pegatron để sản xuất nó thay vì Foxconn.
theo tinhte.vn
iOS 7: hệ điều hành được việc nhưng chưa thỏa mãn được hết lập trình viên
iOS 7 là phiên bản hệ điều hành mới nhất và có nhiều thay đổi nhất của Apple từ trước đến nay, khác đến nổi nó không giống bất cứ một phiên bản iOS nào cả. iOS 7
bổ sung giao diện mới màu mè hơn, nhiều chức năng tiện dụng hơn làm cho
người dùng thông thường cảm thấy thích thú nhưng nếu nhìn sâu vào bên
trong hơn một chút, đứng ở khía cạnh các lập trình viên thì nhiều người trong số họ vẫn chưa mấy vui vì về bản chất thì iOS 7 vẫn còn "đóng" chứ chưa "mở" được như Android,
tức khả năng can thiệp sâu vào hệ thống. Có thể nói tối ngày 10/06 vừa
qua là một buổi đại tiệc của Apple dùng để thết đãi người dùng của họ,
với hàng loạt các tính năng mới được giới thiệu để làm dịu bớt cơn khát
tính năng của người mua iPhone, còn nhiều lập trình viên thì chỉ biết chắc lưỡi vì một lần nữa, Apple lại nói không với việc mở cửa hệ điều hành di động độc nhất và tiên tiên nhất của mình.
Nói vậy không có nghĩa là các lập trình viên cho iOS bị bỏ quên hay đối xử không tốt, họ vẫn được Apple tạo đủ điều kiện để phát triển ứng dụng cho iOS một cách dễ dàng và kiếm tiền bỏ túi dẫn bạn gái đi chơi. Tuy nhiên, không ít các lập trình viên muốn dừng lại ở đó, họ muốn được đào sâu hơn vào hệ điều hành iOS và viết ra các ứng dụng mang tính hệ thống cao hơn giống như họ đang làm đối với Android. Nhưng đối với Apple, đó là một điều cấm kỵ, ít nhất là ở thời điểm hiện nay. Thay vì có thể tận dụng hàng trăm ngàn các lập trình viên ngoài kia bằng cách mở cửa hệ điều hành, cung cấp các API... để họ tự do sáng tạo giao diện, bổ sung đủ các loại chức năng hầm bà lằng cho iOS thì Apple vẫn giữ nguyên tính nết độc tài của mình, vẫn chỉ dùng những lập trình viên chính chủ do Apple trả lương để xây dựng nên iOS nói chung và iOS 7 nói riêng.
Với tần suất ra mắt sản phẩm mới 1, 2 năm/lần, trong khi bên Android thì mắn đẻ như kiến chúa thì một điều dễ hiểu là con robot màu xanh sẽ có nhiều chức năng mà trái táo bể còn lâu mới có hay thậm chí là không biết chừng nào mới có. Ví dụ điển hình nhất là khi bạn nhìn vào iOS 7, đến tận năm nay thì iPhone mới có cái gọi là Control Center để bật tắt nhanh Wi-Fi, Bluetooth, chỉnh độ sáng... (không tính Jailbreak nhé), mới có một vài widget nhỏ dùng để bật đèn pin, mở đồng hồ, máy tính… Nghe có vẻ thê thảm và não nùng nhưng trước khi có nhưng cái đó, từ iOS 6 trở về trước, iPhone/iPad và iOS luôn là những sản phẩm có thị phần rất cao hiện nay trên toàn thế giới. Apple tuy chỉ dùng những lập trình viên chính chủ ít ỏi (so với lượng lập trình viên tự do) nhưng họ đã làm rất tốt một công việc đó là: tạo ra một hệ điều hành di động không phải tốt nhất nhưng mà là được việc nhất.
Được việc là sao? Đó là sự đơn giản, dùng được hay nói dài dòng hơn là đáp ứng được các nhu cầu cơ bản nhất một cách tốt nhất. Đó là lý do tại sao Apple chỉ dùng những lập trình viên chính chủ, là vì để đảm bảo cho tiêu chí đó được thực thi một cách đúng và chính xác nhất. Có thể iOS không có những tính năng rất cao cấp như bên Android nhưng ở cấp độ cơ bản hơn như gọi điện, chụp hình hay đơn thuần là viết một ghi chú nhỏ trong điện thoại… thì iOS hoàn thành những công việc cơ bản đó một cách rất tốt. Mình lấy một ví dụ nhỏ ngay trong iOS 7, đến năm 2013 này thì Apple mới chịu lòi ra mấy cái công tắc Wi-Fi, Bluetooth này kia để bật tắt nhanh, trong khi Android thì đã có từ thời cổ chí kim nào rồi. Và trong khi trên App Store ngập tràn các ứng dụng đèn pin thì bây giờ Apple mới chịu "bố thí" cho người dùng thêm cái widget đèn pin trong Control Center. Có thể bạn chê cái bố thí đó không có nhiều chức năng như các ứng dụng từ hãng thứ ba nhưng về cơ bản, nó đáp ứng được tiêu chí quan trọng nhất đó là, kiếm cho bạn một cái đèn pin lúc khẩn cấp trong thời gian ngắn nhất và hoạt động đơn giản nhất, vậy thôi.
Để sử dụng được iPhone/iPad, bạn chỉ cần là một đứa con nít 2 tuổi thôi cũng được, còn để sử dụng Android, bạn phải thông minh, biết tìm tòi, siêng năng học hỏi và biết nghiên cứu như một khoa học gia. Nói vậy không phải chê người dùng iOS ngu mà là vì iOS quá dễ để sử dụng và không có nhiều rắc rối khó giải quyết như người bạn Android đồng trang lứa.
Thêm một nguyên nhân khác Apple chưa mở cửa iOS chỉ để nội bộ lập trình viên nhỏ to tâm sự đó là vì một yếu tố thứ hai cực kỳ quan trọng và có tính sống còn đó là: tính ổn định. Ở mỗi một kỳ sản phẩm iPhone/iPad với một phiên bản iOS hoàn thiện mới nhất thì hệ điều hành này luôn mang lại một cảm giác sử dụng rất tốt mà chúng ta hay nói đó là nhanh và mượt. Điện thoại là thứ chúng ta sử dụng rất nhiều ngày nay, nếu cứ mỗi thao tác chúng ta phải tốn thêm khoảng 0,5 giây cho những cái như "lag", giật, không mượt thì cộng lại một ngày, một tuần, một tháng, một năm, chúng sẽ gây ra những lãng phí lớn không đáng có.
Ở iOS, bạn sẽ luôn được sử dụng những bản hệ điều hành mới nhất với độ ổn định cao nhất (đang cho là bạn đang xài chiếc iDevice mới nhất), ở Android thì muốn có thể được hưởng hai cái nhất đó bạn phải mua một chiếc máy cao cấp nhất với giá tiền cao nhất, mà trớ trêu là đôi khi cái máy xịn nhất đó lại không có hệ điều hành mới nhất của Google và độ ổn định thì có khi lại… bằng với cái máy Android phổ thông giá hai ba triệu đồng (vì cùng là Android), mặc dù so tốc độ thì tất nhiên máy đó là nhanh nhất thật.
Nói tóm lại, iOS không "mở" và phóng khoáng như Android, mấy người trùm cuối của Apple có tính độc tài, phong kiến nhưng bù lại họ tạo ra những thứ được việc ("get the job done") chạy tốt mà ai cũng dùng được. Còn Android tuy cũng được việc đó, nhưng cái cách mà nó hoàn thành công việc thì hơi… "nguy hiểm" (muốn tạo một ghi chú trong điện thoại nhưng lại không có app ghi chú sẵn ư? Lên Google Play, search "Note", ra khoảng chừng mấy trăm hay một ngàn phần mềm ghi chú gì đó, ngồi chọn ra cái tốt nhất rồi tải về xài
).
Android tuy không nhanh và ổn định như iOS nhưng nó làm cực kỳ tốt một
công việc đó là làm thỏa mãn tính sáng tạo không ngừng của người sử dụng
cũng như các lập trình viên. Lấy cái app Gmail ra so với app email của
iOS xem, iOS phải gọi Android bằng cụ, so khả năng tùy biến giữa hai
máy, iOS phải gọi Android bằng thánh. Còn nhiều cái để so và để anh em
"war" với nhau nhưng thôi, mỗi người có một lập trường riêng và nếu một
cái nào đó dở người, không tốt thì sẽ không có nhiều người xài.
Apple tạo ra một hệ điều hành di động không phải tốt nhất nhưng mà là được việc nhất.
Nói vậy không có nghĩa là các lập trình viên cho iOS bị bỏ quên hay đối xử không tốt, họ vẫn được Apple tạo đủ điều kiện để phát triển ứng dụng cho iOS một cách dễ dàng và kiếm tiền bỏ túi dẫn bạn gái đi chơi. Tuy nhiên, không ít các lập trình viên muốn dừng lại ở đó, họ muốn được đào sâu hơn vào hệ điều hành iOS và viết ra các ứng dụng mang tính hệ thống cao hơn giống như họ đang làm đối với Android. Nhưng đối với Apple, đó là một điều cấm kỵ, ít nhất là ở thời điểm hiện nay. Thay vì có thể tận dụng hàng trăm ngàn các lập trình viên ngoài kia bằng cách mở cửa hệ điều hành, cung cấp các API... để họ tự do sáng tạo giao diện, bổ sung đủ các loại chức năng hầm bà lằng cho iOS thì Apple vẫn giữ nguyên tính nết độc tài của mình, vẫn chỉ dùng những lập trình viên chính chủ do Apple trả lương để xây dựng nên iOS nói chung và iOS 7 nói riêng.
Với tần suất ra mắt sản phẩm mới 1, 2 năm/lần, trong khi bên Android thì mắn đẻ như kiến chúa thì một điều dễ hiểu là con robot màu xanh sẽ có nhiều chức năng mà trái táo bể còn lâu mới có hay thậm chí là không biết chừng nào mới có. Ví dụ điển hình nhất là khi bạn nhìn vào iOS 7, đến tận năm nay thì iPhone mới có cái gọi là Control Center để bật tắt nhanh Wi-Fi, Bluetooth, chỉnh độ sáng... (không tính Jailbreak nhé), mới có một vài widget nhỏ dùng để bật đèn pin, mở đồng hồ, máy tính… Nghe có vẻ thê thảm và não nùng nhưng trước khi có nhưng cái đó, từ iOS 6 trở về trước, iPhone/iPad và iOS luôn là những sản phẩm có thị phần rất cao hiện nay trên toàn thế giới. Apple tuy chỉ dùng những lập trình viên chính chủ ít ỏi (so với lượng lập trình viên tự do) nhưng họ đã làm rất tốt một công việc đó là: tạo ra một hệ điều hành di động không phải tốt nhất nhưng mà là được việc nhất.
Được việc là sao? Đó là sự đơn giản, dùng được hay nói dài dòng hơn là đáp ứng được các nhu cầu cơ bản nhất một cách tốt nhất. Đó là lý do tại sao Apple chỉ dùng những lập trình viên chính chủ, là vì để đảm bảo cho tiêu chí đó được thực thi một cách đúng và chính xác nhất. Có thể iOS không có những tính năng rất cao cấp như bên Android nhưng ở cấp độ cơ bản hơn như gọi điện, chụp hình hay đơn thuần là viết một ghi chú nhỏ trong điện thoại… thì iOS hoàn thành những công việc cơ bản đó một cách rất tốt. Mình lấy một ví dụ nhỏ ngay trong iOS 7, đến năm 2013 này thì Apple mới chịu lòi ra mấy cái công tắc Wi-Fi, Bluetooth này kia để bật tắt nhanh, trong khi Android thì đã có từ thời cổ chí kim nào rồi. Và trong khi trên App Store ngập tràn các ứng dụng đèn pin thì bây giờ Apple mới chịu "bố thí" cho người dùng thêm cái widget đèn pin trong Control Center. Có thể bạn chê cái bố thí đó không có nhiều chức năng như các ứng dụng từ hãng thứ ba nhưng về cơ bản, nó đáp ứng được tiêu chí quan trọng nhất đó là, kiếm cho bạn một cái đèn pin lúc khẩn cấp trong thời gian ngắn nhất và hoạt động đơn giản nhất, vậy thôi.
Để sử dụng được iPhone/iPad, bạn chỉ cần là một đứa con nít 2 tuổi thôi cũng được, còn để sử dụng Android, bạn phải thông minh, biết tìm tòi, siêng năng học hỏi và biết nghiên cứu như một khoa học gia. Nói vậy không phải chê người dùng iOS ngu mà là vì iOS quá dễ để sử dụng và không có nhiều rắc rối khó giải quyết như người bạn Android đồng trang lứa.
Thêm một nguyên nhân khác Apple chưa mở cửa iOS chỉ để nội bộ lập trình viên nhỏ to tâm sự đó là vì một yếu tố thứ hai cực kỳ quan trọng và có tính sống còn đó là: tính ổn định. Ở mỗi một kỳ sản phẩm iPhone/iPad với một phiên bản iOS hoàn thiện mới nhất thì hệ điều hành này luôn mang lại một cảm giác sử dụng rất tốt mà chúng ta hay nói đó là nhanh và mượt. Điện thoại là thứ chúng ta sử dụng rất nhiều ngày nay, nếu cứ mỗi thao tác chúng ta phải tốn thêm khoảng 0,5 giây cho những cái như "lag", giật, không mượt thì cộng lại một ngày, một tuần, một tháng, một năm, chúng sẽ gây ra những lãng phí lớn không đáng có.
Ở iOS, bạn sẽ luôn được sử dụng những bản hệ điều hành mới nhất với độ ổn định cao nhất (đang cho là bạn đang xài chiếc iDevice mới nhất), ở Android thì muốn có thể được hưởng hai cái nhất đó bạn phải mua một chiếc máy cao cấp nhất với giá tiền cao nhất, mà trớ trêu là đôi khi cái máy xịn nhất đó lại không có hệ điều hành mới nhất của Google và độ ổn định thì có khi lại… bằng với cái máy Android phổ thông giá hai ba triệu đồng (vì cùng là Android), mặc dù so tốc độ thì tất nhiên máy đó là nhanh nhất thật.
Nói tóm lại, iOS không "mở" và phóng khoáng như Android, mấy người trùm cuối của Apple có tính độc tài, phong kiến nhưng bù lại họ tạo ra những thứ được việc ("get the job done") chạy tốt mà ai cũng dùng được. Còn Android tuy cũng được việc đó, nhưng cái cách mà nó hoàn thành công việc thì hơi… "nguy hiểm" (muốn tạo một ghi chú trong điện thoại nhưng lại không có app ghi chú sẵn ư? Lên Google Play, search "Note", ra khoảng chừng mấy trăm hay một ngàn phần mềm ghi chú gì đó, ngồi chọn ra cái tốt nhất rồi tải về xài
).
Android tuy không nhanh và ổn định như iOS nhưng nó làm cực kỳ tốt một
công việc đó là làm thỏa mãn tính sáng tạo không ngừng của người sử dụng
cũng như các lập trình viên. Lấy cái app Gmail ra so với app email của
iOS xem, iOS phải gọi Android bằng cụ, so khả năng tùy biến giữa hai
máy, iOS phải gọi Android bằng thánh. Còn nhiều cái để so và để anh em
"war" với nhau nhưng thôi, mỗi người có một lập trường riêng và nếu một
cái nào đó dở người, không tốt thì sẽ không có nhiều người xài.
theo tinhte.vn
Cuộc sống ở quê xưa và nay
Xin chào các bạn, hiện tại mình đang là sinh viên đại học và được nghỉ về quê một tháng, trong một tháng ở nhà có lẽ điều mình cảm nhận về quê lúc này chỉ toàn là người già và trẻ con.
Một tháng được nghỉ mình cũng muốn được đi trải nghiệm đây đó nhưng vì một số lý do không thể đi được, thế là mình ở nhà cả tháng trời, ăn và ngủ, cùng với những việc vốn chả có tên như rửa bát, quát nhà, nấu ăn,giặt giũ của các bà các chị hay làm,...quá chán luôn...
Ba ngày đầu ở nhà mình thấy cuộc sống thật tuyệt vời, vừa trải qua kỳ thi được về nhà, tâm lý rất thoải mái, đầu óc sảng khoái, thêm nữa về quê không khí trong lành, cảnh quan hài hòa, khung cảnh yên tĩnh lại có người thân quan tâm, chăm sóc làm cho cuộc sống thật tuyệt vời làm sao,...
Sáng dậy tập thể dục, ăn sáng rồi ngồi chém nói chuyện với bu, ngồi đọc báo mạng, nghe nhạc, cuộc sống thật tuyệt, mà sướng nhất là ngồi cạnh cái cửa sổ,rôi nghe nhạc, nhìn bẩu trời nắng nhẹ thật là quá đã mà.
Trưa tới thì cả nhà quây quần bên mâm cơm, thằng em đi học về, hai anh em chém gió, nói chuyện tíu tit, buôn đủ chuyện trên đời, rồi thì vừa ăn cơm vừa buôn, cả nhà vui vẻ, sướng khỏi nói, "lúc đó lại nhớ hồi ở kí túc thường phải ăn cơm một mình không thì có hai thằng, bạn và mình ăn với nhau". Cái cảm giác xa nhà khá lâu được bữa cơm đầm ấm , đầy đủ mới sung sướng, hạnh phúc làm sao,...
Rồi buổi chiều, tối tập thể dục, nghe nhạc, nói chuyện với mọi người, không khí mát mẻ, vui tươi , rồi tiếng đứa trẻ bên nhà gọi cũng thấy vui vui,....
Nhưng sau đó thì sao nhỉ, qua những lúc thanh thản đó lại thấy cuộc sống thật là buồn, mình còn trẻ mà cứ ở nhà thế này, chẳng được việc gì, lại muốn đông đúc lại muốn bon chen chút cho cuộc sống đỡ đi cái nhàn chán, lại nhớ những ngày lo âu cho bài thi, bài kiểm tra, rồi thì lịch trả bài, thu bài, rổi cả chuyện tính sao để tiêu cho khỏi bị âm số tiên bố mẹ gửi lên, hôm nay ăn gì, ăn gì,...hay là nhịn, tối làm gói mì tôm...về nhà chuyện đó là nghiêm cấm vì có mẹ không thể thế được.
Về nhà cũng nhớ mấy thằng bạn cùng phòng , tối rủ nhau xem phim chém gió đủ thứ trên đời, rồi thì giờ giấc tự chủ, muốn ngủ lúc nào thì ngủ, chơi thì chơi, học thì học,...về nhà không có, vì có quá nhiều việc vặt chen vào, ôi trời!
Về quê bây giờ cũng khó mà tìm thấy đứa bạn mà đi chơi, chúng nó đi học hết rồi, thành niên không đi học thì cũng đi làm ơ thành phố, hoặc là đi xuât khẩu lao động, thành ra quê rất buồn, khó lắm mới tìm ra được vải thằng trai tráng ở quê, còn lại toàn phụ nữ và trẻ con, bọn học sinh cấp 3 thỉ đi học tối ngày kể cả chủ nhật.Học ở trường rồi thì học thêm , đến nhà cô, tối thì bố mẹ bắt học, nói chung là chỉ học thôi, thời gian đi chơi rất ít, thành ra về chẳng có ai chơi cùng, chán ơi là chán luôn.
Thôi hôm nay mình chỉ chia sẻ thế thôi !
Một tháng được nghỉ mình cũng muốn được đi trải nghiệm đây đó nhưng vì một số lý do không thể đi được, thế là mình ở nhà cả tháng trời, ăn và ngủ, cùng với những việc vốn chả có tên như rửa bát, quát nhà, nấu ăn,giặt giũ của các bà các chị hay làm,...quá chán luôn...
Ba ngày đầu ở nhà mình thấy cuộc sống thật tuyệt vời, vừa trải qua kỳ thi được về nhà, tâm lý rất thoải mái, đầu óc sảng khoái, thêm nữa về quê không khí trong lành, cảnh quan hài hòa, khung cảnh yên tĩnh lại có người thân quan tâm, chăm sóc làm cho cuộc sống thật tuyệt vời làm sao,...
Sáng dậy tập thể dục, ăn sáng rồi ngồi chém nói chuyện với bu, ngồi đọc báo mạng, nghe nhạc, cuộc sống thật tuyệt, mà sướng nhất là ngồi cạnh cái cửa sổ,rôi nghe nhạc, nhìn bẩu trời nắng nhẹ thật là quá đã mà.
Trưa tới thì cả nhà quây quần bên mâm cơm, thằng em đi học về, hai anh em chém gió, nói chuyện tíu tit, buôn đủ chuyện trên đời, rồi thì vừa ăn cơm vừa buôn, cả nhà vui vẻ, sướng khỏi nói, "lúc đó lại nhớ hồi ở kí túc thường phải ăn cơm một mình không thì có hai thằng, bạn và mình ăn với nhau". Cái cảm giác xa nhà khá lâu được bữa cơm đầm ấm , đầy đủ mới sung sướng, hạnh phúc làm sao,...
Rồi buổi chiều, tối tập thể dục, nghe nhạc, nói chuyện với mọi người, không khí mát mẻ, vui tươi , rồi tiếng đứa trẻ bên nhà gọi cũng thấy vui vui,....
Nhưng sau đó thì sao nhỉ, qua những lúc thanh thản đó lại thấy cuộc sống thật là buồn, mình còn trẻ mà cứ ở nhà thế này, chẳng được việc gì, lại muốn đông đúc lại muốn bon chen chút cho cuộc sống đỡ đi cái nhàn chán, lại nhớ những ngày lo âu cho bài thi, bài kiểm tra, rồi thì lịch trả bài, thu bài, rổi cả chuyện tính sao để tiêu cho khỏi bị âm số tiên bố mẹ gửi lên, hôm nay ăn gì, ăn gì,...hay là nhịn, tối làm gói mì tôm...về nhà chuyện đó là nghiêm cấm vì có mẹ không thể thế được.
Về nhà cũng nhớ mấy thằng bạn cùng phòng , tối rủ nhau xem phim chém gió đủ thứ trên đời, rồi thì giờ giấc tự chủ, muốn ngủ lúc nào thì ngủ, chơi thì chơi, học thì học,...về nhà không có, vì có quá nhiều việc vặt chen vào, ôi trời!
Về quê bây giờ cũng khó mà tìm thấy đứa bạn mà đi chơi, chúng nó đi học hết rồi, thành niên không đi học thì cũng đi làm ơ thành phố, hoặc là đi xuât khẩu lao động, thành ra quê rất buồn, khó lắm mới tìm ra được vải thằng trai tráng ở quê, còn lại toàn phụ nữ và trẻ con, bọn học sinh cấp 3 thỉ đi học tối ngày kể cả chủ nhật.Học ở trường rồi thì học thêm , đến nhà cô, tối thì bố mẹ bắt học, nói chung là chỉ học thôi, thời gian đi chơi rất ít, thành ra về chẳng có ai chơi cùng, chán ơi là chán luôn.
Thôi hôm nay mình chỉ chia sẻ thế thôi !
Tag :
quê hương,

